Phẩm A-la-hán (Arahantavagga)

7

90


Lộ trình đã hoàn tất,
Hết sầu, không ràng buộc.
Đoạn trừ mọi kết sử,
Nỗi đau nhiệt không còn.
 
91

Người tỉnh giác nỗ lực,
Không thích ở gia đình.
Như thiên nga rời hồ,
Bỏ từng nơi chốn cũ.
 
92

Những ai không tích lũy,
Ăn uống biết tiết độ.
Tánh không, vô tướng, giải,
Là chỗ đứng của người.
Như chim bay trên trời,
Dấu vết không hiện rõ.
 
93

Lậu hoặc đã đoạn trừ,
Ăn uống biết tiết độ.
Tánh không, vô tướng, giải,
Là chỗ đứng của người.
Như chim bay trên trời,
Dấu vết không hiện rõ.
 
94

Ai các căn bình lặng,
Như ngựa được đánh thuần.
Kiêu mạn, lậu hoặc dứt,
Bậc trí, chư thiên yêu.
 
95

Người như đất không oán,
Như cột trụ kiên trì.
Như hồ không bùn nhơ,
Luân hồi không còn nữa.
 
96

Tâm người ấy an tĩnh,
Lời nói cũng an tĩnh.
Hành động cũng an tĩnh,
Nhờ chánh trí, giải thoát.
 
97

Ai không hề tin cậy,
Biết rõ cái không sinh.
Cắt đứt mọi ràng buộc,
Tiêu tan mọi nhân quả.
Từ bỏ mọi ước muốn,
Người ấy thật cao thượng.
 
98

Ở rừng hay làng quê,
Thung lũng hay đồi cao.
Nơi nào bậc thánh ở,
Nơi ấy thật an lạc.

99

Rừng hoang thật đáng yêu,
Nơi phàm nhân không thích.
Người ly tham sẽ thích,
Vì không cầu dục lạc.