100
Dù nói ngàn lời suông,
Không lợi ích chi cả.
Chỉ một lời hữu ích,
Nghe xong liền bình an.
101
Dù tụng ngàn bài kệ,
Nhưng lời văn vô nghĩa.
Chỉ một bài kệ hay,
Nghe xong liền bình an.
102
Dù tụng ngàn bài kệ,
Mà tâm không an tĩnh.
Thà nghe một câu pháp,
Khiến tâm liền an tịnh.
103
Dù thắng ngàn vạn quân,
Trên chiến trường khốc liệt.
Ai tự thắng chính mình,
Ấy chiến công oanh liệt.
104
Tự thắng mình mới tốt,
Hơn thắng người, thắng quân.
Ai thường tự điều phục,
Sống tiết độ, cẩn thận.
105
Dù thiên thần, ma vương,
Dù phạm thiên, thế giới.
Không thể biến bại thành,
Người tự thắng chính mình.
106
Mỗi tháng cúng ngàn tế,
Suốt trăm năm ròng rã.
Chẳng bằng một giây phút,
Tôn kính bậc chân tu.
107
Suốt trăm năm thờ cúng,
Thần lửa trong rừng sâu.
Chẳng bằng một giây phút,
Tôn kính bậc chân tu.
108
Cúng tế, làm phước thiện,
Mong cầu phước cả năm.
Chẳng bằng một phần tư,
Đảnh lễ bậc chân chính.
109
Luôn tôn kính, kính trọng,
Bậc cao thượng, hiền minh.
Bốn điều sẽ tăng trưởng,
Tuổi thọ, sắc, sức, an.
110
Dù sống trăm năm dài,
Phóng dật, không giới hạnh.
Chẳng bằng sống một ngày,
Giới hạnh và thiền định.
111
Dù sống trăm năm dài,
Thiếu trí, không thiền định.
Chẳng bằng sống một ngày,
Trí tuệ, hành thiền định.
112
Dù sống trăm năm dài,
Biếng nhác, không tinh cần.
Chẳng bằng sống một ngày,
Dũng mãnh hành tinh tấn.
113
Dù sống trăm năm dài,
Không thấy pháp sanh diệt.
Chẳng bằng sống một ngày,
Thấy rõ pháp sanh diệt.
114
Dù sống trăm năm dài,
Không thấy đạo bất tử.
Chẳng bằng sống một ngày,
Thấy đạo bất tử kia.
115
Dù sống trăm năm dài,
Không thấy pháp cao tột.
Chẳng bằng sống một ngày,
Thấy được pháp cao tột.
