129
Mọi người sợ hình phạt,
Mọi người sợ tử vong.
Lấy mình làm thí dụ,
Chớ giết, chớ bảo giết.
130
Mọi người sợ hình phạt,
Mọi người yêu mạng sống.
Lấy mình làm thí dụ,
Chớ giết, chớ bảo giết.
131
Ai dùng gậy trừng phạt,
Hại sinh linh cầu lạc.
Sau khi chết, khổ đau,
Người ấy không được vui.
132
Ai không dùng trừng phạt,
Không hại mọi sinh linh.
Không giết, không bảo giết,
Người ấy thật hạnh phúc.
133
Chớ nói lời thô ác,
Người nghe sẽ phản kháng.
Lời giận dữ đau đớn,
Đòn gậy sẽ đáp trả.
134
Nếu im lặng tâm tĩnh,
Như chuông đồng nứt vỡ.
Đạt được sự an tịnh,
Không sân hận, đắc đạo.
135
Như người chăn dùng gậy,
Lùa bò ra bãi cỏ.
Tuổi già và cái chết,
Đang lùa mạng sống người.
136
Kẻ ngu làm việc ác,
Không biết, không hay gì.
Tự thiêu bởi nghiệp mình,
Như người bị lửa đốt.
137
Ai hại người không tội,
Người hiền, không lỗi lầm.
Mười điều khổ mau tới,
Sẽ ứng vào người ấy.
138
Hoặc đau đớn dữ dội,
Hoặc tai nạn, mất mát.
Hoặc bệnh nặng kéo dài,
Hoặc tâm trí loạn động.
139
Hoặc gặp vua chước trách,
Hoặc bị vu cáo nặng.
Hoặc mất mát thân quyến,
Hoặc tiêu tán tài sản.
140
Hoặc lửa thiêu nhà cửa,
Sau khi chết, kẻ ngu,
Sẽ bị đọa địa ngục.
141
Không lõa thể, bện tóc,
Không bôi bùn, nhịn ăn.
Không nằm đất, tro bụi,
Không cúng tế, sạch tâm.
142
Dù trang sức lộng lẫy,
Nếu sống đời an tịnh.
Điều phục, sống phạm hạnh,
Không hại mọi sinh linh.
Người ấy là Sa-môn,
Là Tỳ-kheo, Bà-la-môn.
143
Ở đời, mấy người được,
Bằng sự hổ thẹn che.
Tránh được sự trách cứ,
Như ngựa giỏi tránh roi?
144
Như ngựa giỏi chạy nhanh,
Gặp roi liền thúc mạnh.
Hãy nỗ lực, tín, giới,
Tinh tấn, định, quán pháp.
Có đầy đủ giới hạnh,
Sẽ đoạn tận khổ đau.
145
Người dẫn thủy đi đâu,
Thợ tên uốn tên đó.
Thợ mộc đẽo gỗ đó,
Bậc trí điều phục mình.
