Phẩm Già (Jaravagga)

già

146

Cười cái gì, vui gì?
Khi thế gian cháy mãi.
Trong đêm tối mù mịt,
Sao không tìm ánh sáng?
 
147

Nhìn thân thể trang điểm,
Bệnh tật, đầy tổn thương.
Đầy ham muốn, cấu uế,
Không gì vững bền lâu.
 
148

Thân già nua, tàn tạ,
Ổ bệnh hoạn, mục nát.
Khối bất tịnh tan rã,
Sự sống dẫn đến chết.
 
149

Như những trái bầu khô,
Vứt bỏ vào mùa thu.
Nhìn những bộ xương trắng,
Còn vui thú gì đâu?
 
150

Thành xây bằng xương trắng,
Trát máu và thịt mềm.
Ở đó, già và chết,
Kiêu mạn và chấp thủ.
 
151

Xe vua lộng lẫy kia,
Cũng phải mòn hư hoại.
Thân này cũng vậy thôi,
Theo quy luật lão hóa.
Pháp bậc trí trao nhau,
Không bao giờ cũ kỹ.
 
152

Kẻ ít nghe, ít đọc,
Già như con bò mộng.
Thịt thì phát triển thêm,
Nhưng trí tuệ không tăng.
 
153

Ta lang thang nhiều kiếp,
Tìm người thợ làm nhà.
Mà không tìm thấy được,
Khổ đau kiếp luân hồi.
 
154

Người thợ nhà kia ơi,
Ta đã thấy ngươi rồi.
Ngươi không xây nhà nữa,
Kèo cột đều gãy rời.
Mái nhà đã sụp đổ,
Tâm đạt sự vô vi,
Đoạn trừ mọi tham ái.
 
155

Sống không tu phạm hạnh,
Không tạo nghiệp tuổi trẻ.
Nằm than thở già nua,
Như cò già bên hồ,
Cá không còn để bắt.
 
156

Sống không tu phạm hạnh,
Không tạo nghiệp tuổi trẻ.
Nằm tiếc nuối ngày qua,
Như cung tên gãy rời,
Thở dài buồn dĩ vãng.