44
Ai sẽ thắng trái đất?
Ai thắng giới tử thần?
Ai đọc thông pháp Phật,
Như hoa người khéo gom?
45
Người học sẽ thắng đất,
Thắng giới và tử thần.
Người học thông pháp Phật,
Như hoa người khéo gom.
46
Thân này như bọt nước,
Biết là tựa cánh hoa.
Nhổ tên Ma, vượt khỏi,
Vua Thần không thấy ta.
47
Người gom các hoa thơm,
Tâm đắm say, ngây ngất.
Thần chết cuốn người ấy,
Như nước lụt làng quê.
48
Người gom các hoa thơm,
Tâm đắm say, ngây ngất.
Dục lạc chưa thỏa mãn,
Thần chết đã đoạt đi.
49
Như con ong hút nhuỵ,
Chỉ lấy mật, bay đi.
Không hại màu và hương,
Sa-môn vào làng thế.
50
Đừng nhìn lỗi người khác,
Người làm hay chưa làm.
Hãy tự nhìn chính mình,
Những gì đã làm xong.
51
Như đóa hoa tươi đẹp,
Nhưng không sắc, không hương.
Lời đẹp nói không làm,
Kết quả chẳng hưởng được.
52
Như đóa hoa tươi đẹp,
Có sắc lại có hương.
Lời đẹp nói có làm,
Kết quả được hưởng trọn.
53
Như vòng hoa khéo kết,
Từ nhiều đóa hoa xinh.
Người đời khi sinh ra,
Nên làm nhiều thiện nghiệp.
54
Hương hoa không bay ngược,
Dù có gió ngược chiều.
Nhưng hương người đức hạnh,
Bay ngược gió muôn phương.
55
Hương chiên đàn, già-la,
Sen, vi-thấp-ca-la.
Trong các loại hương ấy,
Hương đức hạnh tối thượng.
56
Hương chiên đàn, già-la,
Là hương rất nhẹ nhàng.
Hương người đức hạnh tỏa,
Tỏa ngát đến chư thiên.
57
Người đức hạnh đủ đầy,
Sống không phóng dật mãi.
Chánh trí giải thoát rồi,
Ma không biết lối theo.
58
Như giữa đống rác rưởi,
Đổ ven đường thế gian.
Sen nở hoa thơm ngát,
Làm vui lòng người xem.
59
Cũng vậy, giữa phàm phu,
Đầy rẫy mù tối tăm,
Đệ tử Phật rạng rỡ,
Với trí tuệ sáng ngời.
