60
Đêm dài với kẻ thức,
Đường dài với kẻ mệt.
Luân hồi dài kẻ ngu,
Không biết đường chánh pháp.
61
Nếu người bộ hành tìm,
Không thấy ai hơn mình.
Thà đi một mình thôi,
Không bạn bè kẻ ngu.
62
Con tôi, tài sản tôi,
Người ngu thường lo âu.
Chính mình còn chẳng có,
Con, tài sản đâu ra?
63
Kẻ ngu tự biết ngu,
Nhờ vậy thành người trí.
Kẻ ngu tưởng mình trí,
Thật sự là kẻ ngu.
64
Dù trọn đời gần trí,
Kẻ ngu vẫn không thông.
Như muỗng múc nước dùng,
Chẳng biết vị canh ngon.
65
Gần gũi bậc hiền trí,
Chỉ giây lát thôi mà.
Liền thông suốt chánh pháp,
Như lưỡi nếm vị canh.
66
Người ngu, kẻ tâm ác,
Tự sống đời thù nghịch.
Gây nên những ác nghiệp,
Gặt quả đắng về sau.
67
Làm mà phải hối hận,
Khóc than chịu quả báo.
Đó không phải việc tốt,
Đừng làm để hối hận.
68
Làm mà chẳng hối hận,
Vui vẻ hưởng quả lành.
Đó mới là việc tốt,
Nên làm để vui an.
69
Khi ác chưa trổ quả,
Kẻ ngu tưởng mật ngọt.
Đến khi ác trổ quả,
Kẻ ngu liền chịu khổ.
70
Dù hàng tháng, hàng tháng,
Ăn bằng đầu ngọn cỏ.
Cũng không bằng một phần,
Kẻ hiểu pháp chân lý.
71
Ác nghiệp vừa tạo ra,
Chưa trổ quả ngay liền.
Như sữa chưa đông đặc,
Nó âm thầm theo sau.
Thiêu đốt kẻ ngu si,
Như tro trùm than hồng.
72
Trí tuệ của kẻ ngu,
Chỉ dẫn đến tai họa.
Làm tiêu tan vận may,
Khiến cái đầu nứt toác.
73
Kẻ ngu thích danh tiếng,
Muốn đứng trên tăng chúng.
Muốn quyền hành trong chùa,
Muốn người đời kính trọng.
74
Việc này, tăng và tục,
Cả hai đều phải làm.
Việc lớn nhỏ, cả hai,
Đều tùy thuộc nơi ta.
Kẻ ngu suy nghĩ vậy,
Tham vọng càng tăng thêm.
75
Một đường đưa lợi lộc,
Một đường tới Niết bàn.
Biết rõ điều này rồi,
Tỳ-kheo, đệ tử Phật.
Chớ ưa thích tôn vinh,
Hãy tu tập viễn ly.
