221
Hãy từ bỏ phẫn nộ,
Hãy trừ bỏ kiêu mạn.
Vượt qua mọi buộc ràng,
Không chấp thủ danh sắc,
Khổ đau không theo sau.
222
Ai chặn được cơn giận,
Như dừng xe đang lăn.
Ta gọi bậc đánh xe,
Kẻ khác chỉ cầm cương.
223
Lấy không giận thắng giận,
Lấy thiện thắng không thiện.
Lấy thí thắng keo kiệt,
Lấy chân thật thắng tà.
224
Nói thật, không phẫn nộ,
Của ít, thí người xin.
Nhờ ba việc lành này,
Người đến gần chư thiên.
225
Các bậc hiền không hại,
Thường chế ngự thân mình.
Đạt đến cảnh bất tử,
Đến đó, không sầu bi.
226
Những ai luôn tỉnh giác,
Học tập suốt ngày đêm.
Hướng tâm về Niết bàn,
Lậu hoặc sẽ tiêu tan.
227
Ôi A-tu-la nghe,
Đây chuyện từ thuở xưa.
Không phải chuyện bây giờ,
Ngồi im bị trách cứ.
Nói nhiều bị trách cứ,
Nói vừa bị trách cứ.
Làm người không bị chê,
Thật khó tìm ở đời.
228
Quá khứ, vị lai có,
Và ngay cả hiện tại.
Không có người nào cả,
Toàn bị chê, toàn khen.
229
Người được trí khen ngợi,
Sau khi đã xét suy.
Bậc trí tuệ, giới hạnh,
Sống đời sống thanh cao.
230
Như đồng tiền vàng ròng,
Ai dám chê bai người?
Chư thiên đều khen ngợi,
Phạm thiên cũng kính thờ.
231
Hãy phòng hộ thân hành,
Chớ để thân hành ác.
Từ bỏ thân làm ác,
Thực hành thân làm lành.
232
Hãy phòng hộ lời nói,
Chớ để khẩu nói ác.
Từ bỏ khẩu nói ác,
Thực hành khẩu nói lành.
233
Hãy phòng hộ ý nghĩ,
Chớ để ý nghĩ ác.
Từ bỏ ý nghĩ ác,
Thực hành ý nghĩ lành.
234
Bậc trí phòng hộ thân,
Bậc trí phòng hộ khẩu.
Bậc trí phòng hộ ý,
Hộ trì được vẹn toàn.
