Phẩm Cấu Uế (Malavagga)

18

235

Như lá vàng rụng rơi,
Sứ giả tử thần chờ.
Đứng nơi cửa khởi hành,
Hành trang chưa sẵn sàng.
 
236

Hãy tự làm hòn đảo,
Nỗ lực, trí tuệ sáng.
Sạch cấu uế, lỗi lầm,
Đến cõi thánh thanh cao.
 
237

Đời sống đã kết thúc,
Đến gần tay tử thần.
Nơi tạm trú không có,
Hành trang chưa sẵn sàng.
 
238

Hãy tự làm hòn đảo,
Nỗ lực, trí tuệ sáng.
Sạch cấu uế, lỗi lầm,
Không còn bị luân hồi.
 
239

Như thợ bạc lọc vàng,
Từng chút một, nhẹ nhàng.
Bậc trí làm sạch dần,
Cấu uế của chính mình.
 
240

Như rỉ sét từ sắt,
Sinh ra từ chính sắt.
Làm hỏng chính kim loại,
Cũng vậy, ác nghiệp làm.
Dẫn kẻ ngu vào đường,
Đọa đày chốn khổ đau.
 
241

Không đọc, cấu uế kinh,
Không tu, cấu uế nhà.
Lười biếng, cấu uế sắc,
Sơ hở, cấu uế canh.
 
242

Tà hạnh, cấu uế nữ,
Keo kiệt, cấu uế thí.
Ác pháp, cấu uế đời,
Đời này và đời sau.
 
243

Cấu uế hơn cấu uế,
Là si mê, lớn nhất.
Từ bỏ cấu uế ấy,
Hãy sạch, hỡi Tỳ-kheo.
 
244

Sống vô liêm sỉ dễ,
Như quạ, trơ tráo thay.
Thủ đoạn, liều lĩnh, ác,
Thật khó sống người hiền.

245

Người hổ thẹn, tìm sạch,
Khiêm tốn, không thủ đoạn.
Trong sạch và sáng suốt,
Thật dễ sống người hiền.
 
246

Ai sát sinh, nói dối,
Lấy của người không cho.
Tà dâm ở thế gian,
Người ấy tự đào mồ,
Chôn gốc rễ chính mình.
 
247

Hãy biết rõ người này,
Người ấy không tự chế.
Đừng để tham, không thiện,
Làm người khổ dài lâu.
 
248

Người ta bố thí theo,
Lòng tin và lòng sạch.
Ai bất mãn người khác,
Ăn uống, không định tâm,
Đêm ngày không an lạc.
 
249

Ai cắt đứt gốc rễ,
Lòng bất mãn ấy đi.
Tâm an tịnh, sáng suốt,
Đêm ngày được an lạc.

250

Không lửa nào như tham,
Không chấp nào như si.
Không lưới nào như ái,
Không sông nào như si.
 
251

Dễ thấy lỗi người khác,
Lỗi mình thì khó thấy.
Lỗi người mình phơi bày,
Lỗi mình mình che giấu,
Như kẻ gian giấu bài.
 
252

Thường soi lỗi người khác,
Tâm hận thù tăng mãi.
Người ấy xa đoạn tận,
Lậu hoặc vẫn đầy vơi.
 
253

Trên trời không dấu vết,
Sa-môn cũng chẳng ngoài.
Người đời thích hý luận,
Chư Phật không hý luận.
 
254

Trên trời không dấu vết,
Sa-môn cũng chẳng ngoài.
Hữu vi không tồn tại,
Chư Phật không lay động.