255
Ai tự ý quyết định,
Việc tranh chấp đúng sai,
Không công bằng, vội vã,
Người ấy không trụ pháp.
256
Ai xét việc đúng sai,
Bình tĩnh và thận trọng.
Bậc trí ấy trụ pháp,
Người hộ trì chánh pháp.
257
Người không nói nhiều lời,
Chỉ gọi là thông tuệ?
Người an tịnh, không oán,
Mới gọi là thông tuệ.
258
Người không học nhiều pháp,
Chỉ gọi là thông tuệ?
Ai nghe pháp, hành pháp,
Không buông lung, thông tuệ.
259
Tóc bạc không làm bậc,
Trưởng thượng, đáng tôn kính.
Chỉ tuổi già vô ích,
Được gọi là ‘già ngu’.
260
Ai chân thật, giới hạnh,
Không hại, biết chế ngự.
Bậc trí, trừ cấu uế,
Mới gọi là bậc ‘trưởng’.
261
Kẻ ghen ghét, keo kiệt,
Nói dối, không thanh cao.
Dù tài ba thế mấy,
Cũng chẳng được kính yêu.
262
Ai cắt đứt, nhổ tận,
Gốc rễ của ác bất.
Bậc trí, tâm thanh tịnh,
Mới gọi là bậc ‘hiền’.
263
Đầu cạo, chẳng Sa-môn,
Nếu không giữ giới hạnh.
Nói dối, tâm ham muốn,
Làm sao là Sa-môn?
264
Ai dập tắt ác nghiệp,
Dù lớn hay dù nhỏ.
Vì dập tắt ác nghiệp,
Nên gọi là Sa-môn.
265
Chỉ khất thực người khác,
Chưa phải là Tỳ-kheo.
Phải sống theo giới luật,
Mới xứng danh Tỳ-kheo.
266
Ở đây, sống siêu việt,
Vượt trên cả thiện ác.
Sống đời sống phạm hạnh,
Mới xứng danh Tỳ-kheo.
267
Kẻ ngu, tâm không định,
Chẳng phải là hiền trí.
Ai cân nhắc thiện ác,
Mới gọi là hiền trí.
268
Ai chế ngự sinh linh,
Không làm hại một ai.
Người ấy xứng đáng gọi,
Bậc ‘hiền trí’ ở đời.
269
Người không phải bậc hiền,
Nếu chỉ nói nhiều lời.
Ai an ổn, không oán,
Người ấy bậc hiền trí.
270
Không phải nhờ giới luật,
Hay nhờ sự tu khổ
Hay học nhiều, nghe rộng,
Hay sống trong cô độc.
271
Nếu chưa đạt hạnh phúc,
Từ sự ly dục lạc.
Tỳ-kheo chớ an tâm,
Khi lậu hoặc chưa diệt.
