
157
Nếu biết mình quý trọng,
Hãy hộ trì chính mình.
Bậc trí trong ba thời,
Phải tỉnh giác canh chừng.
158
Trước hết tự đặt mình,
Vào con đường đúng đắn.
Sau đó dạy người khác,
Bậc trí không bị chê.
159
Như đã dạy người khác,
Hãy làm chính mình như vậy.
Tự điều phục, điều phục,
Thật khó điều phục mình.
160
Chỉ có mình là chỗ,
Nương tựa cho chính mình.
Ai còn chỗ nào khác,
Có thể làm chỗ dựa?
Nhờ tự mình điều phục,
Được chỗ nương khó được.
161
Ác nghiệp do mình làm,
Do mình sanh, do mình.
Làm khổ kẻ ngu si,
Như kim cương phá đá.
162
Người giới hạnh suy đồi,
Như dây leo quấn cây.
Tự làm hại chính mình,
Như điều kẻ thù muốn.
163
Việc ác dễ làm thay,
Nhưng việc lành khó làm.
Việc lành ích cho mình,
Thật khó làm vô cùng.
164
Kẻ ngu bài bác pháp,
Của thánh nhân, bậc trí.
Theo tà kiến, quả ác,
Như tre tự hủy mình.
165
Tự mình làm ác nghiệp,
Tự mình làm nhiễm ô.
Tự mình lánh ác nghiệp,
Tự mình làm thanh tịnh.
Trong sạch hay không sạch,
Là tự mình làm lấy.
Không ai giúp người khác,
Có thể làm trong sạch.
166
Dù lợi ích người khác,
Cũng đừng quên việc mình.
Biết rõ việc của mình,
Hãy nỗ lực việc mình.
